QUÀ CÔ BÍCH VÂN TẶNG

Cthuy

VÒNG THỜI GIAN

LỊCH TRÊN TƯỜNG

Tặng các bạn

ĐẸP NHẤT TÊN NGƯỜI

Tài nguyên dạy học

QUỐC HOA

LỜI HAY Ý ĐẸP

UỐNG TRÀ BẠN NHÉ

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Thị Cẩm Thuỷ)

Cảm ơn đời

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Qua_2010.jpg Showimg.gif DiendanhHaiduongcom19072_1.jpg DONG_HOI_THANH_PHO_HOA_HONG.swf Chuc_xuan.swf Chuc_2011.png Chao_nam_hoc_moi.swf QB__BN.swf HOI_NGO.jpg P1060114.jpg 83_bac_nghia.swf Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg CHUC_MUNG_83_.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf MT_833.swf SN_Cam_Thuy_222.swf Cam_Thuy_dong_dua_1.swf Sinhnhatdangyeu.swf Cam_thuy.swf Pm1_500.jpg

    DANH NGÔN TÌNH YÊU

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Danh sách thành viên

    LỊCH ÂM DƯƠNG

    Mời các bạn

    LIÊN KẾT WEB

    ĐỌC BÁO

    Chào mừng quý vị đến với website của Trần Thị Cẩm Thuỷ

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    camthuy7_500
    Gốc > Đời sống gia đình >

    HẠNH PHÚC CHỈ CÁCH NỬA MÉT

    Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố.

    Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải mái.

    Bố mẹ bảo, bố mẹ có đi du lịch đâu mà ra ở khách sạn, ở nhà chật một tí cũng chẳng sao.

    Tôi biết tính bố mẹ, không nói thêm gì nữa.

    Nói đến nhà, tôi thấy tủi thân. Anh em trong đơn vị, nhiều người đã thay đổi nhà mới, mỗi tôi vẫn ở chỗ cũ.

    Bố mẹ đến lúc chạng vạng chiều, mang ra nhiều đặc sản địa phương, toàn những thứ tôi thích ăn. Mẹ tôi cười nói, mẹ biết con thích ăn những thứ này, sợ nặng không mang nhiều, lên xe mới biết vẫn có thể mang nhiều hơn. Tôi cười, để lần sau mẹ ạ. Bố tôi đứng một bên, không nói gì, chỉ cười.

    Ăn cơm tối, bố mẹ trách tôi bày vẽ, làm nhiều món quá! Tôi tươi cười gắp thức ăn cho bố mẹ nói, nếu bố mẹ ngày nào cũng ở đây, con không mua nhiều thức ăn thế này đâu. Bố tôi nói, thành phố với nhà quê đúng là khác nhau, trên đường đi ô tô đến đây, bố nhìn lóa cả mắt. Tôi nói, quê mình cũng có nhiều thay đổi chứ ạ. Mẹ tôi nói, nhiều, nhiều lắm, chỉ có bố mẹ anh không thay đổi mấy.
     

    Tôi biết mẹ tôi ngầm trách tôi, nụ cười trên mặt biến mất.

    “Con li dị rồi?” Mẹ tôi hỏi.

    Tôi gật đầu. Nụ cười trên khuôn mặt bố tôi ngưng đọng luôn.

    “Sao bảo li dị là li dị, hả con?” Mẹ tôi thở dài, “đúng là thời thế thay đổi rồi, có nhiều việc bố mẹ chả bao giờ nghĩ tới”.

    “Thôi, không nói chuyện này nữa, ăn cơm đi”. Bố tôi cúi đầu nói.

    Tôi cúi gằm mặt, nhìn căn hộ chật hẹp nghĩ, lẽ ra mình có thể đổi căn hộ to hơn.

    Bố mẹ nói sang chuyện nhà quê. Ở quê nhà cửa rộng rãi, có sân, có giếng, có vườn, thích thật. Có lẽ đó là nguyên nhân bố mẹ không thích ra thành phố. Năm ngoái tôi về thăm quê. Một hôm, thấy mẹ đang quét sân, bố giằng lấy chổi quét loẹt xoẹt. Lát sau, bố ra giếng giặt quần áo, mẹ từ trong nhà chạy ra hô hoán ầm lên:

    “Ấy chết, đó là việc của đàn bà! Ông để đấy tôi.”

    Thấy bố mẹ tranh nhau làm việc nhà, tôi thấy buồn cười quá nhưng miệng lại nói:

    “Bố mẹ hạnh phúc thật đấy!”

    “Mẹ không biết thế nào là hạnh phúc nhưng con người cứ phải sống đơn giản như thế này mới phải”. Mẹ quay sang tôi nói.

    Đã hơi muộn rồi, tôi biết bố mẹ ở quê nghỉ sớm, bèn ra dọn giường. Tôi mang cái chăn mới ra giường đôi. Bố mẹ liền ngăn lại, ôm chăn mới vào căn phòng nhỏ, bố mẹ hầu như đồng thanh nói: Bố mẹ ngủ giường một trong này. Tôi không đồng ý, giường một làm sao ngủ được hai người. Mẹ tôi bảo, được, chật một tí càng ấm cúng.
     

    Đêm, tôi nằm trên giường đôi, không tài nào ngủ được. Ai đời để bố mẹ ngủ giường một, mình nằm giường đôi. Ở quê, chắc bị bà con chửi chết!

    Nửa đêm, tôi vẫn chưa chợp mắt, nằm nghĩ miên man. Không biết bố mẹ đã ngủ chưa, ngủ có ngon không? Đi đường cả ngày chắc mệt lắm! Tôi xuống giường, rón rén ra bật đèn phòng khách, rồi khe khẽ đẩy cánh cửa khép hờ của căn phòng nhỏ.

    Qua ánh sáng dịu mát của phòng khách, tôi nhìn thấy bố mẹ nằm trở đầu đuôi, người khum như con tôm. Bố mẹ ngáy nhè nhẹ, ngủ rất say. Trên giường hơn một mét, có đến nửa mét ở giữa để trống! Giường nhỏ thế, sao bố mẹ không nằm vào giữa? Nằm như thế mệt lắm! Nhìn dáng nằm co ro của bố mẹ, sống mũi tôi bỗng cay xè. Tôi chỉ muốn đánh thức bố mẹ dậy, mời bố mẹ ra ngủ giường đôi. Nhưng tôi vẫn đứng im như trời trồng, bần thần nhìn dáng ngủ say sưa của bố mẹ.

    Tôi thức suốt đêm. Tảng sáng, tôi lại rón rén đến trước cửa căn phòng nhỏ, mẹ tôi vẫn khom người nằm xoay lưng vào tường, bố vẫn để nửa người chơ vơ mép giường. Tư thế nằm của bố mẹ, cả đêm không hề thay đổi. Mẹ ơi, mẹ có thể nằm dịch ra ngoài một tí, bố chừa chỗ cho mẹ đấy. Bố ơi, bố nằm dịch vào trong đi, người mẹ đã nằm sát vào tường rồi, để một khoảng trống cho bố đấy. Tôi thốt lên trong lòng.

    Trở về phòng mình, nhìn chiếc giường đôi trống trải, lòng tôi đau như cắt.

    Sáng sớm, mẹ đánh thức tôi dậy, mắng yêu sao con không đi làm. Mắt tôi đỏ ngầu, vội nói dối con đã xin nghỉ phép. Tôi hỏi, bố mẹ đêm qua có ngủ được không ạ? Bố mẹ nói, ngủ ngon lắm. Khi ra ngoài này, bố mẹ cứ lo lạ giường không ngủ được, bây giờ thì hết lo.

    Tim tôi đau thắt, nước mắt chỉ trực chảy ra. Bố mẹ ơi, con có lỗi với bố mẹ.

    Mẹ tôi đặt tay lên vai tôi nói: Con có lỗi gì đâu. Bố mẹ muốn ngủ giường một. Tối nay ta vẫn ngủ giường đó, ông nhỉ?

    Bố tôi gật đầu: Ừ, giường một cũng tốt chán!


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thị Minh Tươi @ 16:04 19/04/2013
    Số lượt xem: 2587
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Chúc Cẩm Thủy những ngày nghỉ tràn ngập niềm vui nhé!!!

     
    Gửi ý kiến

    Chậu cá cảnh tình yêu

    MỜI CÁC BẠN HÁT KARAOKE

    Rubich 8 - Điện ảnh chiều thứ 7