QUÀ CÔ BÍCH VÂN TẶNG

Cthuy

VÒNG THỜI GIAN

LỊCH TRÊN TƯỜNG

Tặng các bạn

ĐẸP NHẤT TÊN NGƯỜI

Tài nguyên dạy học

QUỐC HOA

LỜI HAY Ý ĐẸP

UỐNG TRÀ BẠN NHÉ

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Thị Cẩm Thuỷ)

Cảm ơn đời

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Qua_2010.jpg Showimg.gif DiendanhHaiduongcom19072_1.jpg DONG_HOI_THANH_PHO_HOA_HONG.swf Chuc_xuan.swf Chuc_2011.png Chao_nam_hoc_moi.swf QB__BN.swf HOI_NGO.jpg P1060114.jpg 83_bac_nghia.swf Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg CHUC_MUNG_83_.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf MT_833.swf SN_Cam_Thuy_222.swf Cam_Thuy_dong_dua_1.swf Sinhnhatdangyeu.swf Cam_thuy.swf Pm1_500.jpg

    DANH NGÔN TÌNH YÊU

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Danh sách thành viên

    LỊCH ÂM DƯƠNG

    Mời các bạn

    LIÊN KẾT WEB

    ĐỌC BÁO

    Chào mừng quý vị đến với website của Trần Thị Cẩm Thuỷ

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    camthuy7_500
    Gốc > Bài viết >

    TIỆC ĐÊM

    Người phụ nữ làm thuê ở gần nhà ông chủ. Đó là một gian trong ngôi nhà mái bằng cũ nát. Chị là một người mẹ sống đơn thân, có một đứa con trai bốn tuổi.  Hàng ngày, chị dậy sớm giúp chủ nhà thu dọn, mọi việc xong chị trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối. Bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng tự ti. 

    Hôm ấy, chủ nhà mời rất nhiều khách đến ăn cơm. Khách mời người nào cũng ngời ngời rạng rỡ. Chủ nhà nói với chị làm thuê: “Hôm nay chị có thể vất vả thêm một chút, có thể về nhà muộn hơn một chút được không?”
    Người phụ nữ nói: “Dạ được ạ, nhưng con trai không thấy tôi ở nhà, cháu sẽ sợ hãi.”
    Chủ nhà nói: “Thế thì dẫn cháu đến đây đi, biết đâu hôm nay sẽ có những điều lạ”. 
    Khi ấy trời đã hoàng hôn, khách mời sắp đến hết. Chị làm thuê vội vàng về nhà, dẫn con trai đến. Con trai hỏi: “Chúng ta đi đâu hả mẹ?”. 
    Người mẹ nói: “Mẹ cho con đi ăn tiệc đêm!”. 
    Đứa bé bốn tuổi đâu có biết mẹ mình là một người làm thuê.
    Chị làm thuê dẫn con trai vào thư phòng của nhà chủ. Chị nói: “Con hãy ở yên trong này đã, bây giờ bữa tiệc tối vẫn chưa bắt đầu”. 
    Sau đó, chị làm thuê đi vào nhà bếp, nấu ăn, bổ hoa quả , pha cà phê, tất bật luôn tay. Luôn luôn có khách nhấn chuông, chủ nhà hoặc chị làm thuê phải chạy ra mở cổng. Có lúc, chị tranh thủ vào thư phòng xem, vẫn thấy con trai đang ngồi yên ở đấy. Con trai hỏi: “Mẹ ơi! Tiệc đêm khi nào bắt đầu ạ?” 
    Chị làm thuê nói: “Đừng nóng ruột, con cứ ngồi yên ở đây, đừng có nói năng gì”.
    Nhưng, luôn luôn có khách đến thăm thư phòng của chủ nhân. Họ biết bé trai là con của người phụ nữ làm thuê, hay là không biết? Các vị khách thân thiết xoa đầu bé trai, sau đấy lục xem những cuốn sách của chủ nhà, và luôn miệng tấm tắc khen những bức tranh treo trên tường. Đứa bé trước sau vẫn ngồi yên, nóng lòng đợi bữa tiệc đêm bắt đầu.
    Chị làm thuê hơi không yên tâm. Chỗ nào cũng có khách, chị không biết giấu con trai đi đâu. Chị không muốn con trai chị làm hỏng không khí vui vẻ của buổi tiệc. Càng không muốn đứa con trai thơ ngây biết sự khác nhau giữa chủ nhà và người làm thuê, giữa người giầu và kẻ nghèo. 
    Nghĩ mãi, chị quyết định gọi con trai ra khỏi thư phòng, đưa con vào nhà vệ sinh. Ngôi nhà có hai cái toa-lét, một cái của ông chủ, một cái dành cho khách. 
    Chị nhìn con trai, chỉ vào chiếc bồn cầu trong toa-let: “Đây là gian phòng dành riêng cho con” - Chị nói: “Đây là cái ghế!” 
    Lại chỉ vào cái bàn giặt bằng đá hoa, chị nói tiếp: “Đây là một chiếc bàn”. 
    Chị lấy từ trong bụng ra hai cái xúc xích, đặt vào đĩa. 
    “Cái này là của con đây!” - Người mẹ nói: “Bây giờ tiệc đêm bắt đầu!”.
    Chiếc đĩa chị lấy trong nhà bếp của nhà chủ còn xúc xích chị mua trên đường về nhà (đã rất lâu chị không mua cho con trai xúc xích). Khi nói những lời này, chị làm thuê ráng sức kìm lại những giọt nước mắt. Không còn cách nào khác, toa-lét của chủ nhà là chỗ yên tĩnh duy nhất lúc này.
    Con trai chị lớn lên trong cảnh nghèo khó, từ trước đến giờ cậu chưa từng nhìn thấy ngôi nhà nào xa hoa lộng lẫy như thế này, càng không nhìn thấy nhà vệ sinh sang trọng. Cậu không biết bồn cầu giật nước, không biết bàn giặt bằng đá hoa. Cậu ngửi hương thơm thoang thoảng của bột giặt và xà phòng thơm, cảm thấy hạnh phúc vô chừng. Cậu ngồi xuống sàn, đặt đĩa lên trên nắp bồn cầu. Cậu nhìn chăm chăm không chớp mắt vào những lát xúc xích bày trong đĩa, hát những lời ca tự mừng cho mình.
    Khi tiệc đêm bắt đầu, đột nhiên chủ nhân nhớ đến con trai của chị làm thuê. Ông đi vào nhà bếp hỏi, chị làm thuê nói chị cũng không biết, có lẽ là nó chạy đi chơi chăng. 
    Chủ nhân thấy ánh mắt chị làm thuê có vẻ giấu giếm, bèn lặng lẽ đi tìm.
    Cuối cùng, ông lần theo tiếng hát, thấy cậu bé đang ở trong toa-lét. Khi ấy, cậu bé đang đưa một miếng xúc xích vào miệng. Ông đứng ngây người ra.
    Ông hỏi: “Cháu nấp ở trong này làm gì?”. 
    Cậu bé nói: “Cháu dự tiệc đêm ở đây, bây giờ cháu đang ăn tiệc”. 
    Ông hỏi: “Cháu có biết đây là chỗ nào không?” 
    Cậu bé nói: “Đương nhiên cháu biết chứ! Đây là phòng mà ông chủ buổi tiệc dành riêng cho một mình cháu”. 
    Ông hỏi: “Có phải mẹ cháu nói với cháu như vậy phải không?”.
    Cậu bé nói: “Đúng thế, thực ra không cần mẹ nói, cháu cũng biết, đây là gian phòng tốt nhất mà chủ nhân bữa tiệc chuẩn bị cho cháu”.
    Rồi cậu bé chỉ vào những miếng xúc xích trong đĩa: “Cháu hy vọng sẽ có một người cùng cháu ăn những món này”.
    Mũi chủ nhân thấy cay cay, chua chua, không cần hỏi thêm nữa, ông đã hiểu rõ tất cả.
    Ông lặng lẽ quay về bàn tiệc nói với tất cả các vị khách: “Xin lỗi các vị, hôm nay tôi không thể tiếp tục cùng các vị ăn bữa tối nữa, tôi phải tiếp một vị khách đặc biệt!”. 
    Sau đấy, ông lấy hai đĩa thức ăn trên bàn tiệc. Đến toa-lét, ông lịch sự gõ cửa. Sau khi được cậu bé cho phép, ông bước vào, đặt hai đĩa lên trên nắp bồn cầu. 
    Ông nói: “Gian phòng đẹp như thế này, đương nhiên không thể để cháu một mình hưởng thụ, chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối!”.
    Hôm ấy, ông và cậu bé nói rất nhiều chuyện. Ông muốn cậu bé tin tưởng rằng, toa-lét là gian phòng tốt nhất trong ngôi nhà này. Hai người ăn rất nhiều, hát rất nhiều bài trong toa-lét. Liên tục có khách gõ cửa, chào hỏi ông chủ và cậu bé. 
    Họ mang tới mời ông chủ và cậu bé những cốc nước hoa quả thơm ngon và những cánh gà quay vàng ươm. Họ tỏ ra rất lịch sự và nhiệt tình. Sau đấy, họ đòi cùng vào trong cái toa-let nhỏ xinh, hát mừng cậu bé. Thái độ của mọi người đều rất chân thành, không có ai coi đây là một trò vui tếu táo.
    Nhiều năm sau, cậu bé đã trưởng thành. Anh có công ty riêng, có một ngôi nhà khang trang, cũng có hai cái toa-lét. Anh bước vào xã hội thượng lưu, trở thành tỷ phú. 
    Hàng năm, anh đều trích ra một khoản tiền lớn cứu trợ những người nghèo, nhưng anh không bao giờ tổ chức những buổi quyên góp, ủng hộ, càng không cho những người nghèo biết tên của anh.
    Có người bạn hỏi về lý do, anh nói: 
    - Tôi luôn luôn ghi nhớ một buổi tối nhiều năm trước, có một vị nhà giầu cùng rất nhiều người khác, đã vô cùng cẩn trọng bảo vệ lòng tự tôn của một cậu bé bốn tuổi!
                         1288883981746275_file_01

                                                                                          Chu Hải Lượng
                                                                                     (Vũ Phong Tạo dịch)

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thị Minh Tươi @ 20:09 13/01/2013
    Số lượt xem: 2623
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Chúc Cẩm Thủy một tuần làm việc mới thật vui vẻ nhé!!!

    No_avatarf

    Một bữa tiệc đầy ý nghĩa!!!!

    Chúc e một ngày ấm áp!!!!

    ddo8iq03.gif

    Avatar

    Cà phê sáng CT ơi! Lâu nay bận quá không lên trang . Nay qua thăm thấy nhà nhiều cái mới quá... Năm hết tết đến rùi đó.. Chúc em vui khỏe hạnh phúc nhé!!!

    :cool:

    Avatar

    Cafe ngon quá! Cảm ơn chị Nga Nguyễn nhiều nhé!

    Chúc chị một ngày ngập tràn niềm vui nhé!

    Avatar

    Thăm Cẩm Thủy. Chúc em buổi tối giao lưu vui vẻ

     
    Gửi ý kiến

    Chậu cá cảnh tình yêu

    MỜI CÁC BẠN HÁT KARAOKE

    Rubich 8 - Điện ảnh chiều thứ 7